|
|
Hỏi: Tại
sao trong tŕnh thuật lập Bí tích Thánh Thể, trước khi đọc lời truyền phép,
linh mục không bẻ bánh khi nói: “…Ngài bẻ bánh và trao cho các môn đệ...",
con có ư muốn nói, tại sao linh mục chờ đến kinh Agnus Dei (Lạy Chiên Thiên
Chúa) mới bẻ Bánh? Con nghĩ rằng câu hỏi này cũng vang lên trong tâm trí của
một số linh mục; đó là tại sao, để làm cho có ư nghĩa, một số ít linh mục
thực sự bẻ bánh trong khi đọc tŕnh thuật lập Bí tích Thánh Thể. Xin cha
giải thích cho con và nhiều người được hiểu! - X. A., thành phố Quezon,
Philippines.
Đáp: Trước
khi đề cập đến lư do tại sao bánh Thánh không nên được bẻ ra vào lúc gần
truyền phép, tôi nhớ lại rằng sự thực hành này đă được đề cập cụ thể trong
huấn thị Redemptionis Sacramentum (Bí tích Cứu độ, ngày 25-3-2004), số 55:
"Sự lạm dụng sau đây phổ biến ở một vài nơi: trong lúc cử hành Thánh Lễ,
linh mục bẻ bánh lúc truyền phép. Một sự lạm dụng như thế đi nghịch lại với
truyền thống của Giáo Hội. Nó cần bị dứt khoát bác bỏ và được sửa chữa khẩn
cấp” (Bản dịch Việt Ngữ của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam).
Có nhiều lư do tại sao truyền thống nghi lễ Latinh không bẻ bánh theo nghi
thức vào thời điểm nêu trên, và chúng tôi sẽ cố gắng minh họa một số lư do
ấy.
Tŕnh thuật lập Bí tích Thánh Thể mô tả bốn hành động của Chúa Kitô: cầm lấy
bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ. Bốn khoảnh khắc này cấu thành nên
điều mà chuyên viên phụng vụ Anh giáo nổi tiếng Gregory Dix gọi là "h́nh
dạng" của phụng vụ Thánh Thể.
Thật vậy, Giáo Hội Latinh đă thiết lập một cách nghi thức Phụng vụ Thánh Thể
và việc hiệp lễ xung quanh bốn thời khắc này. Việc cầm lấy bánh được diễn tả
ở trên bởi nghi thức dâng lễ vật. Việc tạ ơn là yếu tính của Kinh nguyện
Thánh Thể. Việc bẻ Bánh được thực hiện trong việc bẻ Bánh ra và việc trao
cho các môn đệ của Chúa được thực hiện trong việc Rước lễ.
Tŕnh thuật lập Bí tích Thánh Thể là ở trong Kinh nguyện Thánh Thể, và do đó
nằm trong bối cảnh tạ ơn Chúa Cha. Hành động tối cao của việc tạ ơn là mầu
nhiệm vượt qua của Chúa Kitô, Ngôi Lời nhập thể. Trong tŕnh thuật lập Bí
tích Thánh Thể, Giáo Hội kể lại với Chúa Cha hành động của Chúa Con, và lệnh
truyền của Ngài cho việc tiếp tục hành động tưởng niệm này. Sự tưởng niệm
hiệu quả ấy không giới hạn vào sự biến thể của bánh và rượu, nhưng làm cho
hiện diện toàn bộ mầu nhiệm cứu độ, khi nhắc lại sự chết, sự phục sinh và
lên trời của Chúa Kitô. Không hành vi tạ ơn nào khác cho Chúa Cha có thể
sánh bằng với những ǵ xảy ra trong phụng vụ Thánh Thể cả.
Hiện giờ, bởi v́ đối tượng của Kinh Nguyện Thánh Thể là dâng lời tạ ơn lên
Chúa Cha, các cử chỉ ấn tượng hướng đến các tín hữu, như bẻ Bánh hoặc làm
một cử chỉ diễn đạt trong khi nói "Các con hăy cầm lấy” là bị sai chỗ, và
thực sự làm giảm đi ư nghĩa thiết yếu của nghi thức vào thời điểm này.
Người ta có thể chứng minh rằng lập luận trên đây cũng gợi ư rằng, sự thực
hành nghi lễ Latinh của việc linh mục cầm bánh và chén thánh trong tay, và
trưng ra cho các tín hữu thấy sau khi truyền phép cũng là sai chỗ. Nói theo
thần học, cử chỉ cầm Bánh và Chén thánh, và trưng ra cho các tín hữu là
không nhất thiết cần thiết cho tính hợp pháp của việc truyền phép, như được
chứng minh qua sự thực hành của một số Giáo Hội phương Đông. Cũng là đúng
rằng theo lịch sử, nghi thức trưng Bánh và Chén Thánh đă được đề ra, để đáp
ứng với một mong muốn đạo đức của tín hữu được nh́n thấy hai h́nh Bánh và
Rượu.
Tuy nhiên, dù có nguồn gốc nào đi chăng nữa, nghi thức trưng Bánh và Chén
thánh đă hưởng gần 1.000 năm chấp thuận, như là một phần của phụng vụ phổ
quát của Giáo Hội, và như là một hệ luận, đă hướng dẫn và tăng cường đức tin
vào Sự hiện diện thực sự của Chúa trong nhiều thế kỷ. Do đó, nó phải được
xem như một sự phát triển hữu cơ hợp pháp của phụng vụ. Tôi tin rằng cử chỉ
bẻ bánh trước khi truyền phép không nên được nh́n trong cùng ánh sáng, và
không chỉ v́ nó đă được đặc biệt phản bác.
Nghi lễ Rôma, khi đặt việc bé Bánh sau Kinh Nguyện Thánh Thể và cho đi kèm
với bài "Lạy Chiên Thiên Chúa", nhấn mạnh rằng chúng ta chia sẻ Chúa Kitô
Cứu Thế của chúng ta, chứ không phải tấm bánh b́nh thường. Chúng ta tham gia
một bữa tiệc hy tế. Lời cầu xin Chúa thương xót và ban b́nh an cho chúng ta
được củng cố bởi đức tin này. Việc bẻ bánh trước khi truyền phép, và và do
đó trước khi hoàn thành lời tạ ơn của chúng ta, làm ảnh hưởng đến ư nghĩa
này.
Một lập luận cuối cùng, mặc dù yếu hơn, có thể được đưa ra từ quan điểm của
tính hợp lư cho nghi thức. Nếu người ta chấp nhận rằng các từ ngữ “Ngài bẻ
bánh" nhất thiết bao hàm việc thực hiện cử chỉ theo nghi thức, th́ người ta
cũng có thể lập luận rằng việc như thế cũng có thể được áp dụng cho các từ
ngữ “ Ngài trao cho các môn đệ của Ngài”. Chúng ta có thể phân phát cách hợp
lư Bánh thánh cho mọi người, trước khi đọc lời truyền phép. Tôi không thể
tưởng tượng làm thế nào để giải quyết việc trao Chén thánh cả.
Lập luận này, lẽ tất nhiên, là vô lư và chỉ phục vụ cho việc nêu ra rằng
không phải mọi từ ngữ nghi thức đ̣i hỏi một cử chỉ kèm theo, đặc biệt là khi
phụng vụ tự nó đă giải nghĩa ư nghĩa sâu xa của nó một cách đầy đủ hơn.
(Nguyễn Trọng Đa/ Zenit.org 5-10-2010)